Tâm lý giao dịch – Cách tạo kỷ luật sắt thép trong trading

Tâm lý giao dịch kỳ trước dưới đây anh em

>> Tâm lý giao dịch – Trading cũng giống như đi trên cầu treo

***

Kỷ luật sắt thép là thứ tạo nên lợi thế của 1 hệ thống giao dịch, và cũng chính là chìa khoá để tạo ra lợi nhuận trong trading. Dưới đây là một ví dụ từ cuộc sống của tôi để minh họa cách tôi tạo ra kỷ luật sắt thép cho việc chạy bộ mỗi ngày như thế nào, từ đó bạn có thể áp dụng vào trading. Vì kỷ luật trong trading và trong chạy bộ gần như hoàn toàn giống nhau.

tam-ly-giao-dich-traderviet58.

Năm 1978, tôi quyết định rằng tôi muốn trở thành một người chạy bộ. Tôi không nhớ chính xác những động lực cơ bản của tôi là gì, ngoại trừ việc tôi đã trải qua tám năm trước đây trong một phong cách sống rất ít vận động. Tôi không tham gia với bất kỳ môn thể thao hoặc sở thích nào, trừ khi bạn gọi xem truyền hình là một sở thích. Đó không phải là ý thích của tôi, nhưng lúc đó tôi cảm thấy bất lực để làm bất cứ điều gì. Điều này dẫn đến một khoảng thời gian tôi không vận động, đó là một cách tốt đẹp để nói rằng tôi đã chán nản trầm trọng.

Một lần nữa, tôi không chắc chắn điều gì đã khiến tôi đột nhiên muốn trở thành một người chạy bộ (có lẽ tôi đã thấy một số chương trình truyền hình mà làm dấy lên mối quan tâm của tôi). Tôi hành động, tuy nhiên, tôi nhớ rằng với động cơ là rất mạnh. Vì vậy, tôi đã đi ra ngoài và mua cho mình một đôi giày chạy, đặt chân vào, và đi ra ngoài để chạy. Điều đầu tiên tôi phát hiện ra rằng tôi không thể làm điều đó. Cơ thể tôi không có sức chịu đựng để chạy nhiều hơn năm mươi hoặc sáu mươi yards. Điều này rất đáng ngạc nhiên. Tôi đã không nhận ra, cũng không thể tin nổi, rằng tôi là dạng người mà không thể chạy nổi ngay cả một trăm thước.

tam-ly-giao-dich-traderviet59.

Khi nhận ra được điều này đã làm tôi thất vọng đến mức mà tôi không cố gắng chạy lại trong hai hoặc ba tuần. Lần chạy sau đó, tôi vẫn không thể chạy hơn năm mươi hoặc sáu mươi yards. Tôi đã cố gắng một lần nữa vào ngày hôm sau, tất nhiên, vẫn với kết quả tương tự. Tôi trở nên chán nản về tình trạng thể chất xấu xí của tôi đến mức mà tôi đã không chạy lại trong bốn tháng. Bây giờ, đó là mùa xuân năm 1979. Tôi lại một lần nữa quyết tâm trở thành một người chạy bộ, nhưng, tiếp tục, tôi lại rất thất vọng về sự thiếu tiến bộ của mình.

Như tôi đã dự tính vấn đề của tôi, một trong những vấn đề xảy ra với tôi đó là tôi đã không có một mục tiêu nào để hướng tới. Việc nói rằng tôi muốn trở thành một người chạy bộ là rất lớn lao, nhưng điều đó có nghĩa là gì? Tôi thực sự không biết; nó đã quá mơ hồ và trừu tượng. Tôi đã có một cái gì đó hữu hình hơn để hướng tới. Vì vậy, tôi quyết định rằng tôi muốn tôi có thể chạy năm dặm vào cuối mùa hè. Năm dặm dường như không thể vượt qua vào thời điểm đó, nhưng nghĩ rằng tôi có thể có thể làm điều đó tạo ra rất nhiều sự hăng hái. Sự hăng hái này tăng lên đã làm cho tôi có đủ động lực để chạy bốn lần trong tuần đó.

tam-ly-giao-dich-traderviet14.

Vào cuối tuần đầu tiên, tôi đã thực sự ngạc nhiên khi phát hiện ra ngay cả một chút tập thể dục thôi cũng đã cải thiện sức chịu đựng và khả năng chạy xa hơn một chút mỗi lần tôi chạy. Điều này thậm chí đã tạo ra sự nhiệt tình hơn nữa, vì vậy tôi đã đi ra ngoài và mua một chiếc đồng hồ bấm giờ và quyển vở trắng được sử dụng làm nhật ký chạy bộ. Tôi thiết lập một vòng chạy hai dặm, và đánh dấu mỗi phần tư dặm. Trong nhật ký tôi ghi ngày, khoảng cách, thời gian, và cơ thể tôi cảm thấy thế nào trong mỗi lần chạy.

Tôi bắt đầu nhận ra được loạt các vấn đề tiếp theo của mình. Lớn nhất đó là những ý nghĩ mâu thuẫn và mất tập trung đã tràn ngập tâm trí của tôi mỗi khi tôi quyết định tôi muốn đi ra ngoài và chạy. Tôi đã ngạc nhiên trước số lượng (và cường độ) về những lý do tôi tìm thấy cho việc không chạy: “Ngoài trời nóng [hay] lạnh quá”, “Có vẻ như trời sắp mưa”, “tôi vẫn còn một chút mệt mỏi từ lần chạy trước (mặc dù đã qua ba ngày)”, “Không ai khác ngoài tôi biết điều này”, hoặc phổ biến nhất là,”Tôi sẽ đi ngay sau khi chương trình truyền hình này kết thúc” (tất nhiên là tôi không bao giờ đi). Tôi không biết cách nào khác để đối phó với năng lượng tinh thần xung đột này, ngoại trừ việc chuyển hướng sự chú ý ý thức của tôi về những gì tôi đã cố gắng để hoàn thành. Tôi thực sự muốn chạy được năm dặm vào cuối mùa hè. Tôi thấy rằng đôi khi mong muốn của tôi đã mạnh hơn sự xung đột. Kết quả là, tôi đã xỏ được giày vào chân, thực sự bước ra ngoài, và bắt đầu chạy.

cam-nhan-thi-truong-traderviet4_jpg.

Tôi đã thực hiện một quy tắc riêng cho bản thân mình. Bạn có thể gọi nó là quy tắc năm dặm. “Nếu tôi đã xỏ giày vào chân và đi ra ngoài bất chấp tất cả những suy nghĩ trái ngược nhau đang cố gắng giữ chân tôi lại, thì tôi cam kết bản thân mình sẽ chạy ít nhất một bước xa hơn so với lần cuối cùng tôi chạy.” Sẽ không vấn đề gì nếu tôi chạy nhiều hơn một bước, nhưng chắc chắn không thể ít hơn một bước được. Khi đã đặt ra, tôi không bao giờ phá vỡ quy tắc này, và vào cuối mùa hè, tôi đã chạy được năm dặm.

Và bạn biết không, tôi đã tạo được thói quen chạy rất thường xuyên trong 16 năm liên tục sau đó.

(còn tiếp)

THẢ TIM và COMMENT nếu thấy bài hay nhé anh em!

Investo

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *